(056) 3815348

Làm sao để Cục trưởng ốm

Thứ hai, 12/02/2018, 15:45 GMT+7

Cục trưởng mới về nhận nhiệm sở họ Lưu, vốn là một giáo sư Đại học. Cục trưởng Lưu trông như một thư sinh, hoàn toàn không hiểu gì về cách thức, lề lối làm việc của cơ quan Cục. Lấy ví dụ như, Cục trưởng về cơ quan đã được bốn tháng, mà chẳng chịu ốm lần nào! Các Cục trưởng tiền nhiệm mới về Cục mấy ngày đã đi bệnh viện. Lúc ấy, người trong Cục đương nhiên là phải đi thăm, mà đã đi thăm Cục trưởng ốm, đương nhiên không thể đi tay không, phải mua các loại thực phẩm bổ dưỡng như Đông trùng hạ thảo, hoặc Trung hoa phồn tinh… đơn giản nhất là gửi phong bì đỏ. Như vậy, một là, tạo được mối quan hệ tình cảm giữa lãnh đạo và nhân viên; hai là, để cho quần chúng cảm thấy lãnh đạo cũng như người thường, cũng đau ốm như nhau, từ đó, trong mắt mọi người lãnh đạo cũng bình dị, dễ gần; ba là, tăng thêm thu nhập cho lãnh đạo. Lãnh đạo thường phải chi tiêu lớn, kinh tế đương nhiên là có phần túng bấn. Lãnh đạo mà túng bấn thì chẳng có lợi gì cho việc lãnh đạo cả. Giả dụ như lãnh đạo làm việc quá mệt, muốn nghỉ ngơi thư giãn một chút, muốn mời một nữ nhân viên nào đó đi ăn uống, khiêu vũ hay đi  khách sạn… mà kinh tế căng thẳng thì làm sao dám mời? Lãnh đạo mà không xử lý hài hòa giữa công việc và nghỉ ngơi thì tâm tính tự nhiên là phiền muộn, bực bội… làm sao phục vụ tốt nhân dân được? Hơn nữa, ngay trong cơ quan khi nhân viên thấy mặt lãnh đạo lúc nào cũng ủ dột sẽ rất lo lắng bất an, chẳng biết mình có gì đắc tội với lãnh đạo? Họ làm sao mà yên tâm công tác được? Thứ tư là,… Tóm lại, lãnh đạo nhất định phải ốm!
Nói thực, người trong Cục rất muốn Cục trưởng Lưu ốm. Cục trưởng Lưu mà ốm, mọi người sẽ đi thăm, quà cáp hay phong bì đều rất tự nhiên. Lãnh đạo ốm nhân viên đi thăm là lẽ thường tình. Lúc đó Cục trưởng Lưu nhận quà cũng rất tự nhiên, chẳng có gì khó nghĩ, không khí giữa lãnh đạo và nhân viên sẽ cởi mở hơn, muốn đề đạt chuyện gì cũng dễ, Cục trưởng chắc sẽ đồng ý. Còn như muốn trở thành người của Cục trưởng Lưu thì đây cũng là cơ hội tốt, có thể biểu lộ mối giao cảm lâu dài.
Người muốn Cục trưởng Lưu ốm nhiều nhất là Chủ nhiệm Hà, Chánh Văn phòng Cục. Cục trưởng Lưu không ốm thì Chủ nhiệm Hà mất ngủ! Chủ nhiệm Hà đã báo cáo với tân cục trưởng Lưu rằng: “Trước đây, mỗi khi lãnh đạo Cục ốm, cơ quan chi 3000 tệ đi thăm”, nhưng Cục trưởng Lưu không nhận ra ý tứ bên ngoài câu nói đó. Còn Chủ nhiệm Hà thì không thể nói thẳng ra rằng, Cục Trưởng Lưu, anh phải ốm ngay đi, mọi người trong Cục đều mong anh ốm, anh mà ốm thì, một là…, hai là…, ba là… Vả lại, quan hệ giữa Chủ nhiệm Hà và Cục trưởng Lưu chưa tới mức có thể nói thẳng ra như vậy.
Do Cục trưởng Lưu không chịu ốm nên ba Phó Cục trưởng rất khó chịu. Cục trưởng Lưu mà ốm thì họ mới dám ốm. Tức nhau nên các Phó Cục trưởng toàn nói xấu Cục trưởng Lưu sau lưng. Họ bảo, ông Lưu giả vờ làm người đàng hoàng liêm chính! Và họ ngấm ngầm không hợp tác với Cục trưởng Lưu khiến cho công việc trì trệ. Quan hệ trong lãnh đạo Cục cực kỳ căng thẳng!
Trước tình hình đó, Chủ nhiệm Hà hết sức lo lắng. Anh ta nghĩ, phải tìm cách làm cho Cục trưởng Lưu ốm mới được! Nhưng làm sao để ông Lưu ốm đây? Đúng rồi, làm cho cục trưởng Lưu cảm lạnh vậy. Chỉ cần Cục trưởng ở nhà một buổi, anh ta sẽ mang quà đến thăm ngay. Nhưng chẳng có loại thuốc nào làm cho người ta cảm lạnh cả, vậy phải làm sao đây?
Cuối cùng cơ hội cũng đã tới. Trưa hôm đó Cục trưởng Lưu ngủ lại trên sôfa, Chủ nhiệm Hà rón rén vào phòng hạ nhiệt độ máy lạnh xuống thấp nhất. Buổi chiều Cục trưởng Lưu ngạt mũi và ho. Chủ nhiệm Hà mừng lắm, cuối cùng thì ông Lưu cũng chịu ốm! Ngày mai anh ta sẽ mang quà đến nhà thăm Cục trưởng.
Nhưng hôm sau Cục trưởng Lưu vẫn đi làm. Chủ nhiệm Hà nói:
- Cục trưởng Lưu à, chẳng phải là anh bị cảm sao? Sao vẫn đi làm?
- Cảm xoàng thôi mà. Mình bảo bà xã nấu cho bát mì cho nhiều hành ớt, ăn vào vã cả mồ hôi, ngủ một giấc, khỏe liền.
Chủ nhiệm Hà lại phải nghĩ cách khác. Lần này anh ta sẽ làm cho Cục trưởng Lưu đi tả để ông không thể đến cơ quan được. Lâu nay Cục trưởng Lưu vẫn dùng cơm trưa ở bếp ăn tập thể. Hôm đó Chủ nhiệm Hà bảo đầu bếp dùng thịt lợn biến chất làm thức ăn cho Cục trưởng Lưu. Đầu bếp không dám nhưng Chủ nhiệm Hà quả quyết:“Cứ thế đi. Có chuyện gì tôi chịu trách nhiệm!”. Cục trưởng Lưu ăn trưa xong, buổi chiều quả nhiên bị đau bụng đi ngoài. Chủ nhiệm Hà vẫn sợ là ông vẫn đi làm nên ngay tối hôm đó anh ta đã mang quà đến nhà ngay.
Cục trưởng Lưu hỏi:
- Cậu làm cái gì vậy, tôi chỉ đau bụng thôi mà?
Chủ nhiệm Hà nói:
- Thưa anh, đây là quy định của Cục ta. Mỗi khi Cục trưởng ốm, bất luận là ốm cỡ nào, cơ quan đều phải có quà thăm hỏi.
Cục trưởng Lưu từ chối, Chủ nhiệm Hà nằn nì:
- Cục trưởng Lưu à, anh không thể tự ý phá bỏ quy định được. Anh làm như vậy người khác sẽ có ý kiến đấy, họ sẽ không phối hợp công tác với anh nữa đâu ạ. Cục trưởng Lưu đành thở dài, nhận quà. Được thể Chủ nhiệm Hà nói tiếp:
- Cục trưởng Lưu ạ, ngày mai anh đừng đi làm việc. Đây chính là cơ hội tốt để cải thiện mối quan hệ giữa anh và mọi người trong cơ quan. Trong Cục có nhiều người mong anh ốm lắm đấy. Cục trưởng không ốm thì không ai dám ốm cả! Cục trưởng ốm, các Phó Cục trưởng mới dám ốm, từ đó cán bộ trung cấp rồi anh chị em nhân viên mới dám ốm. Chỉ cần Cục trưởng ốm… mọi việc của cơ quan sẽ tốt hẳn lên!
- Sao lại thế? Cục trưởng Lưu kinh ngạc hỏi.
- Là vì... cả cơ quan đoàn kết nhất trí, đồng tâm hiệp lực... không như dạo vừa rồi đâu Cục trưởng ạ!
Cục trưởng Lưu ngẫm nghĩ một lát, nói:
- Cám ơn những góp ý chân thành của Chủ nhiệm Hà. Để công việc của cơ quan ta ngày một tốt hơn, tôi sẽ ốm một trận!
Ngày hôm sau, trước tiên là các Phó Cục trưởng đi thăm Cục trưởng Lưu, tiếp đến là cán bộ trung cấp, cuối cùng là toàn thể cán bộ và nhân viên của cơ quan.
...Cục trưởng Lưu triệu tập cuộc họp Đảng ủy nghiên cứu Nghị quyết cấp trên, cả ba Phó Cục trưởng đều nhiệt tình hưởng ứng, đóng góp nhiều ý kiến xác thực. Công việc của cơ quan Cục ngày một tiến bộ trông thấy. Sau nửa năm nhận nhiệm sở, Cục trưởng Lưu đã làm được ba việc lớn khiến cho cán bộ viên chức trong cơ quan hết sức vui mừng: Trước hết là Cục trưởng Lưu cho xây dựng mấy phòng ở tập thể, thứ đến là cải tạo bếp ăn, cuối cùng là tu sửa Câu lạc bộ, tạo điều kiện cho mọi người vui chơi giải trí.
Cục trưởng Lưu nói với Chủ nhiệm Hà:
- Giá như sau khi nhậm chức tôi ốm sớm một chút, chắc là mọi việc sẽ tốt hơn nhiều đấy nhỉ?
- Đúng vậy, thưa Cục trưởng. Xin lỗi anh, hồi đó, chuyện anh bị đi tả là… do tôi đầu têu đấy ạ.
Cục trưởng Lưu cười cười, vỗ vai Chủ Nhiệm Hà:
- Thật lòng cám ơn cậu đã lao tâm khổ tứ vì mình! Cám ơn cậu nhiều Chủ nhiệm Hà nhé!
Sau đó ít lâu Cục trưởng Lưu lại ốm lần nữa, vừa ốm là ông đi viện ngay.
Một năm sau, một trong ba Cục phó nghỉ hưu. Theo đề xuất của Cục trưởng Lưu, Chủ nhiệm Hà được đề bạt giữ chức Phó Cục trưởng.
Trà Ly
 (Dịch từ “Truyện ngắn hay nhất”,
Trung Quốc hoa kiều xb xã 11.2010)

Người viết : Theo Tạp chí Người làm báo Bình Định


Viết đánh giá



 Ẩn email của tôi
Bộ gõ : Off Telex VNI
Mã bảo vệ :  
 

Giới hạn tin theo ngày :   từ   đến

HỖ TRỢ TRỰC TUYẾN

HOTLINE :
(056) 3815348

Hội Nhà báo Bình Định phối hợp với Hội VHNT Bình Định tổ chức chuyến thực tế sáng tác tại xã An Toàn, huyện An Lão


Hội Báo Xuân Mậu Tuất 2018


Lãnh đạo tỉnh thăm các cơ quan báo chí nhân Kỷ niệm 92 năm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam


Video khác :