(056) 3815348

Thời đại tuyên truyền quảng cáo

Thứ tư, 06/09/2017, 07:45 GMT+7

Shinichi Hoshi sinh năm 1926, mất năm 1997 tại Tokyo, Nhật bản.
Ông là bậc thầy truyện khoa học viễn tưởng, bậc thầy truyện cực ngắn Nhật Bản với 1000 tác phẩm.
Các tác phẩm chính của Shinichi Hoshi : Ác quỉ nơi thiên đường; Kẹo bòn bon và cơn ác mộng; Lời chào từ vũ trụ; khu vui chơi của anh N. Công ty cung cấp yêu tinh… Ông còn là một nhà dịch thuật.
Các truyện ngắn đã được dịch ở Việt nam sau khi được tái bản ở Nhật lần thứ 63 (2015) có: Phương thuốc; Chứng bệnh; Trên con đường khuya…
Sáng sớm, N. rời nhà đi làm việc. Nhà N. ở tầng 35 một khu chung cư, phải đi thang máy xuống.
Khi thang máy xuống đến tầng 30, một cậu bé bước vào. Do mọi người ở đây đều đã quen nhau nên N. chào cậu bé:
- Chào anh bạn nhỏ, cháu đi học hả?
- Vâng ạ. Cháu đi học.
N. vò đầu cậu bé, bảo:
- Học tốt nhé!
Cậu bé đột nhiên bật lên tiếng hát: “Mời ăn Lafula! Mời ăn Lafula” Lafula là tên một sản phẩm mới của một công ty thực phẩm. Bài ca mà cậu bé vừa hát là khúc ca quảng cáo của công ty đó. Cậu bé hát xong chợt ngớ ra, nhìn N. cười ngượng nghịu.
Khi thang máy xuống đến tầng 15, một cô gái bước vào. Khi thang máy bắt đầu chuyển động đi xuống, cô chợt nói: “Kem Bối lâm ngon tuyệt!”. Nói xong, dường như vừa tỉnh mộng, cô gái vội xởi lởi chào N.
- Hôm nay trời đẹp quá anh nhỉ?
Thang máy xuống đến tầng 1, mọi người lần lượt bước ra ngoài.
Khoa học đã tiến bộ nhiều. Bất cứ chuyện gì, phàm là biết vận dụng khoa học kỹ thuật thì không có việc gì là không làm được. Nhờ sự phát triển mạnh mẽ của tâm lý học và đại não sinh lý học, giới khoa học đã dày công nghiên cứu cách huấn luyện não bộ con người và chế tạo ra những loại dược phẩm thích hợp nhằm điều khiển các phản xạ có điều kiện của con người để tiến hành các hình thức mới mang đậm dấu ấn khoa học trên lĩnh vực tuyên truyền quảng cáo!
Ta nên hiểu về phản xạ có điều kiện như thế này. Ví dụ, để luyện tập cho chó, ta rung chuông khi cho nó ăn, sau nhiều lần như vậy, chỉ cần ta rung chuông là chúng biết đã đến lúc được ăn và lập tức tiết dịch vị. Hiện tượng  đó gọi là phản xạ có điều kiện. Và, ta vận dụng nó vào việc điều khiển não bộ con người.
Trở lại chuyện trong thang máy, khi N. vò đầu cậu bé , cậu bé liền bật lên khúc ca quảng cáo thực phẩm; khi thang máy bắt đầu chuyển động đi xuống, cô gái thốt lên “kẹo Bối lâm ngon tuyệt!”... Tất cả đều là quảng cáo vậy. Nó được tạo ra bởi những phản xạ có điều kiện đã được luyện tập trước đó. Chắc chắn rằng cậu bé và cô gái hàng tháng đều nhận được tiền thù lao trích từ phí quảng cáo của các công ty thực phẩm...
Dường như trong thời buổi này ai nấy đều cho các công ty, xí nghiệp thuê một hoặc vài phản xạ thần kinh của mình và trở thành kẻ môi giới tuyên truyền quảng cáo cho công ty, xí nghiệp đó. Khả năng tiềm tàng về các phản xạ có điều kiện ở con người là vô tận mà khả năng lợi dụng nó một cách tài tình khéo léo của các công ty, xí nghiệp cũng là vô hạn...
N. lên tàu điện ngầm. Lúc này là thời gian mọi người đi làm việc nên tàu điện ngầm rất đông khách. Mọi người chen chúc nhau. Bỗng nghe giọng một cô gái trẻ nũng nịu: “Mỹ phẩm Fuluoli vừa sang trọng vừa an toàn tuyệt đối!”, “Mỹ phẩm Fuluoli vừa sang trọng vừa an toàn tuyệt đối!” Thì ra vừa có ai đó chạm vào vai cô gái nên dẫn tới phản xạ có điều kiện, khiến cho cô thốt lên mẩu quảng cáo đó một cách liên tục!
Khi các công ty, xí nghiệp thuê các phản xạ thần kinh kiểu này, họ nhất định sẽ kiếm được khá nhiều tiền. Giá thuê bao nhiêu, phải xem hiệu quả của quảng cáo thế nào mới định ra được, và người cho thuê chỉ có cách chấp nhận mà thôi. N. nghĩ bụng, cô gái trẻ kia biết đâu vì muốn tích lũy ít tiền để làm đám cưới nên mới nhận làm công cụ quảng cáo như vậy?
Giả sử như ai đó dùng chính cơ thể mình  với tư cách cá nhân để làm tiền, thì cũng coi là được. nhưng sẽ không được phép dùng phản xạ có điều kiện của cá nhân vào những việc nguy hiểm.
Trong tàu điện ngầm, một người đàn ông, có lẽ đêm qua mất ngủ, ngáp dài và bật thốt: “Thuốc cường lực hiệu Đức mẫn là tốt nhất!”. Vừa lúc đó, cậu thanh niên ngồi đối diện chợt hắt xì hơi rồi lên tiếng: “Cảm cúm ắt phải dùng thuốc Lộ cơ!”.
N. hốt nhiên nhận ra sau lưng anh có người nói:
- A! Lâu quá không gặp. Chào cậu.
N. quay đầu lại. Thì ra là một bạn học cũ. Hai người bắt tay nhau mừng rỡ:
- Cà phê hiệu Nhân vật ngon lắm! À, mà cậu khỏe chứ?
- Lâu ngày không gặp, mình đi uống cà phê đi. Mà này, cậu gia nhập Hội cà phê khi nào vậy?
- Cái gì? Mình nói với cậu thế à? Ồ,... Mình nhớ ra rồi. Khi bắt tay cậu, theo phản xạ có điều kiện, mình nói vậy thôi. Bởi vì tuần trước mình vừa ký hợp đồng cho thuê phản xạ thần kinh của mình với công ty cà phê Nhân vật để họ quảng cáo sản phẩm ấy mà! Thực ra, mình không thích uống cà phê, chỉ thích uống trà thôi. Mình đi uống trà đi.
Hai người kéo nhau đi uống trà. Vì thế N. đến cơ quan muộn. Trong thang máy lúc này rất vắng người. Một cô gái gật đầu mỉm cười chào N. Cô gái khá xinh, N. mon mem lại gần, nói thầm vào tai cô gái “ Sao em đẹp thế!” và bất ngờ hôn nhẹ vào má cô. Cô gái bỗng nói: “Nước trái cây Kabeila ngọt hơn cả nụ hôn!” Kabeila là loại nước trái cây nổi tiếng. N. thầm nghĩ: “Chao ôi, các cô gái ngày nay đem cả chuyện hôn nhau ra làm phương tiện quảng cáo cơ đấy! Hay thật!”.
N. bước ra khỏi thang máy, miên man suy nghĩ về cái “thời đại tuyên truyền quảng cáo” đang hiện hữu...
Trà Ly (dịch từ bản Hoa văn của Tô Chí Thanh,
Truyện ngắn hay nhất, 
Đại toàn tập, Trung Quốc hoa 
kiều xb xã, 11.2010 )

Người viết : Theo Tạp chí Người làm báo Bình Định


Viết đánh giá



 Ẩn email của tôi
Bộ gõ : Off Telex VNI
Mã bảo vệ :  
 

Giới hạn tin theo ngày :   từ   đến

HỖ TRỢ TRỰC TUYẾN

HOTLINE :
(056) 3815348

Lãnh đạo tỉnh thăm các cơ quan báo chí nhân Kỷ niệm 92 năm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam


Bình Định điện tử đưa tin về Lễ Kỷ niệm 92 năm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam


Lễ Kỷ niệm 92 năm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam


Video khác :