(056) 3815348

Truyện ngắn: Nước mắt biển

Thứ năm, 06/07/2017, 15:23 GMT+7

1. Tổng biên tập kéo đôi kính trễ xuống nửa mũi, nhướng mắt, vỗ vai Thụy: Phóng sự dự thi trên Số đặc biệt kỳ tới, giao cho cậu nhé! Chẳng ai hiểu biển bằng cậu. Bài đinh của số này đấy! Sắp hết hạn rồi, mà Báo mình chưa có bài nào đã cả. Tổng biên tập rất khoái từ đã. Mỗi bài gửi về ông đều đọc rất kỹ. Thi thoảng, đánh phét vào đùi. Đã! Cái thằng này! Đã! Viết vậy mới viết chứ! Anh em trong tòa soạn gặp nhau hay trêu: Hôm nay anh A, chị B đã làm ông Tổng rất đã đấy! 
Thụy nhận nhiệm vụ, kết hợp xin nghỉ. Kỳ này, Tổng cho vợ chồng em nghỉ phép năm luôn nhé! Em và Lam tranh thủ về quê sẵn tiện theo ghe nhà làm cái phóng sự đậm chất một chút! Oke. Tranh thủ ngâm cứu có thêm một phóng viên tương lai trong tuần nghỉ luôn đi. Cưới nhau gần giáp năm rồi nhỉ! Nhưng vui chơi không quên nhiệm vụ nhé! Viết cho đã vào. Tớ gửi lời thăm cả nhà. Chiều nhắc Lam ghé phòng, tớ gửi ít quà cho các cụ ngoài quê.
 
2. Cơm tối xong, ba anh em kéo nhau ra xếp bằng trên bãi cát bên hông nhà. Gió ngoài biển thổi vào lồng lộng. Can rượu bầu đá đậu xanh Thụy mang về vơi quá nửa. Lâu lắm rồi anh em trai nhà này mới ngồi uống với nhau. Tết thì vợ chồng Thụy vừa nhà mình, nhà chồng, nhà vợ nên nơi nào cũng chỉ tranh thủ. Lam phụ chị Hai và em dâu nướng thêm tô nhum. Nhum đầu mùa nướng với hành tiêu thơm nức mũi. Anh Hai cười chọc Thụy: Chú mày định theo ghe trăng này à? Mai xuất bến rồi. Cái tay lâu nay quen gõ chữ, đầu luôn gối nệm, chịu nổi chòng chềnh khi gối sóng không đó?
 
3.   - Chị ơi! Nghe không?
- Ừ, ừ, chị đang nghe cùng Lam đây.
- Có tiếng khóc chị à.
- Ai khóc?
- Biển. Và cả Thụy của em nữa.
- Thụy đang vỗ về em đó. Em phải giữ gìn sức khỏe cho chú ấy yên lòng.Biển cũng ru em mà. 
- Không chị ơi! Biển đang đau đớn lắm. Và em thấy anh Thụy cũng vẫy vùng thét gào cùng biển.
- Lam à...
- Im cho em nghe nào! Thụy đang nói gì với em kìa...
- Ừ, ừ, thế em uống hộp sữa này đã nhé!
- Em nghe rồi chị ơi. Những kẻ tham lam. Những kẻ ngu muội. Thụy nói thế!
- Ai thế Lam ơi? Em tỉnh lại đi. Đã mấy ngày rồi. Vững vàng lên em ơi!
- Thụy nói biển kể cho anh ấy nghe rồi. Nhìn kìa! Chị thấy không?
- Gì đâu? Chỉ là những bọt sóng mà...
- Không. Nước mắt biển. Sục sôi. Tứa máu. Biển đang giãy giụa. Đớn đau.
Lam hết áp tai xuống cát lại hun hút nhìn ra khơi. Đã bốn ngày nay cứ tỉnh lại là vùng chạy ra đây. Giờ thì đang tựa vào chị Hai. Bé nhỏ, mong manh, ngớ ngẩn, dại điên. Cặp mắt Lam vô hồn dõi theo những con sóng nối đuôi. Không còn nước mắt để khóc. 
Thụy nói với em tiếng sóng biển rì rào giữa đại dương là khúc hát hay nhất từ biển chị à. Mỗi mùa trăng, ở phố, anh ấy lại rủ em dạo biển. Nằm dài trên bãi cát, gối đầu lên tay, nhìn trăng treo trên đầu, nghe sóng vỗ đập vào bờ... Anh ấy bảo làm vậy mới đỡ nhớ quê chị ạ. Và lần nào cũng bảo, chả có bờ biển nào đẹp và thân thuộc như nơi này cả. Em yêu Thụy vì những chân chất và khoáng đạt biển đã thổi vào anh ấy. Mà lẽ nào Thụy yêu biển hơn cả em? Nỡ nào bỏ em một mình trong cuộc đời hả chị? Lẽ nào lại không về, vĩnh viễn không về thật sao chị? Lẽ nào giờ chỉ còn thế này? 
Lam bật dậy, ụp mặt xuống ngôi mộ gió. Mái tóc rối bời. Hàng phi lao lao xao những thầm thì u... u... u... buồn bã. Chị Hai chỉ biết ngồi bên cạnh cho Lam một bờ vai tựa vào. Là đàn bà đã lắm nỗi truân chuyên, đàn bà làng chài lúc nào cũng ăm ắp nhớ chồng, lo lắng và thấp thỏm. Một cơn bão xa đã bổn chổn bồn chồn. Một ngày không liên lạc về đã nóng nước đỏ gọng. Lúc nào cũng đợi đợi chờ chờ. Chị và bao người đàn bà khác đã gắn chặt với nơi này như số phận. Còn em, gái phố, xinh xắn, giỏi giang, không thuộc về làng chài này. Và Thụy, cũng đã rời ghe thuyền theo nghiệp báo chí chữ nghĩa bao năm, sao giờ lại trả nợ thay cùng biển để giờ điên dại.
Chị nghĩ giờ anh ấy đang làm gì? Có nhớ tới em không? Sao biển lại nỡ lấy mất Thụy của em hả chị? Mà em vẫn không thể ghét biển được chị ơi! Dù ngay cả một thân xác cho ngôi mộ này ấm áp, cho em chăm chút hằng ngày cũng không có.
Ngôi mộ gió lạnh lùng giữa trưa. Những hàng dương cổ thụ vẫn ấp ôm hàng loạt nấm mồ không người. Xoa dịu nổi chăng? Thêm những ngôi mộ gió mọc lên giữa ngút ngàn mộ cũ... Cũng khói nhang bãng lãng, cũng những lời cầu khấn, mà gửi cho ai, gửi cho biển giữ giúp chăng? Linh hồn phiêu bạt nơi nào biết có về chứng giám? 
Lam và chị Hai ngồi giữa trùng trùng mộ gió. Làng có bao nhiêu ngôi mộ thế này? Chưa ai tính nổi. Mộ đời sau chồng lên mộ đời trước. Những ngôi mộ có tên có tuổi, có người thân đang thăm viếng đã trên trăm. Biển cất giữ bao nhiêu linh hồn? Không ai có thể trả lời. Hàng triệu triệu linh hồn ấy có siêu thoát hay mãi lênh đênh? Cũng chẳng ai biết được. Chỉ biết những người còn sống, như Lam, như chị Hai, như bao gia đình khác đang ngày ngày khóc thương những linh hồn dật dờ nơi biển không tìm được lối về với người thân. Thương nhau quá, nhớ nhau quá thì khói hương, vàng mã rồi thả xuống biển kia cùng những nguyện cầu. Hi vọng là sóng chở đến nơi cần đến. Cho ấm lòng, cho nguôi ngoai bớt chăng?
Em nghe Thụy nói rồi chị à. Anh ấy nhớ em nhưng phải ở lại với biển. Biển đang đau và sắp nổi giận chị ơi. 
Lam vẫn cứ huyên thuyên. Những dòng xúc cảm không đầu không cuối. Hỏi mà như tự trả lời. Không cần ai nghe. Không cần ai hiểu.
Mừng là đã qua được những ngày điên loạn. Mấy ngày đầu, Lam mê man, tỉnh dậy phút nào là vùng chạy ra biển, cuống cuồng đòi ra khơi để tìm Thụy. Vẫy vùng mệt nhoài rồi dật dờ lim dim vì tác dụng của thuốc an thần. Chợp mắt chưa bao lâu lại ú ớ rồi giãy giụa điên cuồng, la hét. Biển dậy sóng đen ngòm chị ơi! Ghê gớm lắm! Em thấy sóng cuồn cuộn, dữ dằn. Sóng cao gấp mấy lần ngôi nhà năm tầng của bác Tám. Từng khối từng khối khổng lồ hung dữ trút xuống thuyền, trút lên đầu anh Thụy. Rồi khóc. Rồi chìm vào mê sảng. Và lại gào thét. Nó lao đến nhanh lắm. Nhanh lắm chị ơi! Chiếc tàu sắt đen ngòm khổng lồ lù lù đâm về phía anh Hai, Hải  và Thụy của em. Đừng mà! Con quái vật dữ dằn đâm bổ vào anh Thụy chị ơi. Anh Hai và Hải thoát được. Còn Thụy của em bị chẻ ra làm hai, mắt đau đáu nhìn em. Miệng ngậm cái gì đó. Anh ấy đưa tay ra mà em không níu giữ được. Hình như anh ấy muốn nhắn nhủ em điều gì. Nói gì thế anh ơi! Ơ, anh ấy đâu rồi? Đâu rồi? Sao cứ từ từ tan biến. Anh Thụy ơi!
Lần này là Thụy và hai trong số đám bạn hùn vốn ghe nhà chị Hai. Nhưng lần khác thì sao, sẽ đến anh Hai, Hải và những ngư dân khác? Còn bao nhiêu người đàn bà phải đớn đau, điên dại như Lam. Bao nhiêu chiếc ghe bị đâm toạc mà không hiểu tại sao. Không một câu trả lời. Tài sản của gia đình chị Hai, vợ chồng Lam, gia đình Hải cùng bao gia đình ngư dân làng chài chung vốn mua ghe tan theo bọt sóng. Với người đi biển, của cải nằm hết ở đó. Cả nợ ngân hàng cũng đắp vào ghe cá. Giờ mạng còn không giữ được thì sao giữ tàu, giữ cá? Đêm ấy, nếu mọi người không vớ được những can nước để bíu vào, nếu ghe đánh bắt gần nhất không hết mình đến cứu dù đang cách xa mấy chục hải lí, thì bao nhiêu người nữa sẽ bỏ mạng như Thụy? Bao nhiêu người đàn bà sẽ khóc chồng? Bao nhiêu đứa trẻ khóc cha? Bao nhiêu người thân đau đớn, tái tê? Đến biển cũng quay lưng, thì ai bảo vệ được ngư dân ?
 
4. Lam nhào ra biển giữa khuya. Sau lưng là chị Hai, vợ Hải và những Lam và vài người đàn bà cũng có chồng đi bạn trên chiếc ghe đánh bắt vừa gặp nạn. Cả làng chài nhốn nháo. Đàn bà và con nít. Không nghĩ được nên làm gì. Chỉ hỗn loạn những tiếng khóc. Tiếng than thở. Những lời cầu nguyện. Những ánh mắt âu lo, thất thần. Người người tìm đến Cậu nhờ xem quẻ. Ngất ngưởng lên đồng. Thoát xác. Những lời phán. Xoa dịu bớt những lo âu có. Sẻ chia mất mát có. Một đêm dài như thế kỷ. Trời chưa sáng cả làng đã ập đến bến chờ ghe bạn, chờ tàu của đội tuần tra về. Dù loáng thoáng nghe tin ai còn ai mất nhưng chừng nào chưa nhìn thấy chồng mình, cha mình, người thân mình sờ sờ trước mắt thì chưa thể yên tâm. Vài lời vội vàng từ bộ đàm có nói được gì...  
Chị Hai nức nở trên vai chồng. Tức tưởi. Vỡ òa. Không che giấu. Những người vợ áp gương mặt rám nắng tiều tụy vào đôi vai đậm mùi muối biển của chồng. Sờ từng sợi tóc, bấu nhẹ từng thớ thịt trên mặt: này mắt, này mũi, này miệng, này tai... Như thể không tin người đàn ông đang hiển hiện trước mắt họ lúc này là thật. Như thể sợ cái cảm giác này là mơ, sợ những gì đang xảy ra là ảo giác, sợ mắt mình đang lừa gạt. Rồi nấc nghẹn. Thôi anh ơi! Đừng đi biển nữa anh! Từ lúc nhận tin tàu bị đâm chìm cả làng – đàn bà và con nít - sáng biển, chiều biển, trưa biển, khuya cũng biển. Một con sóng đánh dạt vật thể gì từ xa cũng nghĩ là ai đó đang trôi. Cả đám đàn bà nhào xuống. Căng mắt. Rồi thở phào. Lại quay lên bờ. Căng mắt ra chờ. Vật vã chờ. Né tránh những câu hỏi của nhau. Rồi ôm  nhau  rấm rức. Nhắm mắt là mơ cảnh những hình người bé nhỏ, đơn độc, mong manh giữa biển khơi. Một cơn gió to đã đủ hãi hùng. Mong góp nhặt hết sóng gió về nơi này để nơi ấy biển yên sóng lặng. Từ sáng đến giờ cả làng ngồi đây chờ. Từng phút từng giây. Trong thấp thỏm, hãi hùng, hi vọng.
Nước mắt Lam quyện hòa với những nức nở xung quanh. Mừng rỡ có. Đớn đau có. Người khóc thật to. Người cười rổn rảng. Người lặng lẽ nghẹn ngào không thốt được lời nào. Vồ vập ôm chồng, cha, anh, người thân mình quay về.
“Đừng mà! Lam! Lam ơi!”
Chị Hai buông tay chồng, nhào vội ra bến. Anh Hai lao xuống cùng chị, kịp kéo Lam vào... 
Ba người đàn ông của làng đã vĩnh viễn không về: chú bảy, Dân và Thụy.
Tiếng lũ trẻ con chú Bảy thét gào gọi cha nghe xé lòng... Mẹ Dân ngất lịm không khóc nổi cho con giọt nước mắt nào. Và Lam vật vã trên vai chị Hai.
“Sao anh Thụy không trở về cùng mọi người? Mới hôm qua anh còn nói với em đã được hai phần ba phóng sự. Mới hôm qua còn khoe bao tâm huyết anh dồn hết vào mấy trang chữ. Sao thế chị ơi!” Lam điên cuồng gào thét, cào cấu. Rồi vụt chạy tìm cách trèo lên tàu biên phòng như thể người ta còn giấu chồng trên đó. “Hay anh ấy đùa nghịch không chịu xuống để trêu em?” 
Anh Hai, Hải và cả làng đau đớn lo chuyện hậu sự cho ba người đàn ông gặp nạn. Mà lo gì? Thân xác vật vờ nơi nào còn không rõ. Mất lúc nào? Sóng đánh dạt khi nào? Buông tay khi nào? Chỉ biết suy đoán rồi kể cho người trên bờ nghe chuyện bị tàu lạ đâm lúc giữa khuya. 
Không kịp trở tay. Không kịp kéo lấy áo phao. Chỉ biết gọi nhau thật khẽ rồi nhanh chóng mạnh ai nấy lao xuống khỏi ghe khi con tàu sắt đen ngòm lù lù lao đến giữa đêm. Người bíu lấy những mảnh gỗ từ thân tàu. Người may mắn vồ vập can đựng nước lềnh bềnh. Tản lạc. Đêm tối hù. Không kịp buộc vào nhau. Không nhìn thấy được nhau để giúp sức. Gọi lạc giọng vẫn thấy thiếu ba người: Thụy, chú bảy và Dân. Anh Hai níu vội thêm can nước trôi trong tầm tay bơi vòng ra sau đuôi tàu tìm Thụy. Thụy mềm oặt đang gượng nắm dây thừng dật dờ. Gắng lên em ơi. Anh giữ hộ em cái này. Đưa cho Lam, cô ấy biết sẽ làm gì anh à. Gói nhựa được gói chặt cẩn thận chuyền tới tay anh Hai. Một đợt sóng. Một đợt sóng. Anh Hai bị đánh bật ra sau. Thụy ơi! Thụy ơi! Chú Bảy ơi! Dân ơi! Bao nhiêu sức lực ráng trì níu để nổi bập bềnh chờ tàu bạn đến cứu. Dưới sao khuya, mười hai người đàn ông đau đớn, căm thù nhìn con tàu kia điềm nhiên quay lưng. Ước sức có quả mìn nhảy vào cùng chết. Uất nghẹn mà vẫn không kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra. Chỉ biết đờ đẫn xuyên màn đêm nhìn chiếc ghe cá từ từ chìm xuống. Bao mồ hôi, nước mắt, nợ nần có thể trả được sau chuyến này cũng từ từ lặn theo. 
 
5. Lam bắt đầu ổn. Đã không còn dại người ngớ ngẩn đòi nhào xuống biển tìm Thụy. Anh Hai trong ngày cúng thất đầu tiên đặt vào tay Lam gói đồ Thụy nhờ chuyển. Cuốn sổ ghi chép và cái USP quen thuộc Thụy hay mang theo copy lại mọi thứ cần lưu. Laptop thì đã chìm theo ghe cá. Nước mắt nhòe chữ, Lam lặng lẽ lật từng trang. Những số liệu ghi chép vội cho phóng sự. Vài dòng cảm xúc. Vài câu thơ ngẫu hứng, có cả những đoạn viết cho riêng Lam. 
Anh luôn tự hào là con của biển mà giờ như chẳng hiểu bao nhiêu về biển em à. Những câu chuyện của anh Hai, của Hải và đám bạn về những khó khăn của nghề biển gần đây. Những đêm nằm vắt óc nghe sóng thầm thì... Em tin không, có những lúc anh ngỡ biển đang khóc. Nghe đau đớn em à. Tắt nghẹn. 
... 
Anh nghĩ ra tựa đề cho phóng sự kỳ này rồi. NƯỚC MẮT BIỂN/BIỂN KHÓC. Em đọc và chọn thử tựa nào thích hơn há! Vài ngày nữa về đất liền. Anh chỉ cần một buổi đưa vài số liệu cần thiết và kết nữa là xong. 
...
Chà. Giá mà có em đi theo chuyến này nhỉ! Thì giờ này đã thong dong ngắm trăng giữa lồng lộng sóng nước cùng anh. Bảo đảm em sẽ sướng điên luôn í chứ! Tiếc là ghe cá không cho phụ nữ đặt chân lên. Cấm kỵ bao đời rồi. Nhưng chuyến này về còn dư mấy ngày. Bài viết cũng đã ok. Anh sẽ dắt em rong ruổi hết vùng biển quê anh nhé. Còn nhiều điều làm em bất ngờ...
 
Lam ôm cuốn sổ vào lòng. Rồi nâng niu cái USP trên tay. Và đọc. Vừa đọc vừa như  thấy Thụy đang ngồi miệt mài bên cạnh, trên ghe,  gõ chữ. Trăng lấp lánh vờn nghịch trên tóc anh. Và Lam cũng bắt đầu gõ. Dưới sóng sánh ánh trăng. Nước mắt Lam quyện hòa vào sóng nước mắt biển. Anh nghe không, Thụy ơi!
Phóng sự NƯỚC MẮT BIỂN của cây viết Lam Thụy được đón nhận, đánh giá cao bởi độc giả. Tổng biên tập, đồng nghiệp cầm tờ tập san và Giải thưởng về quê Thụy vào một ngày cúng thất sau đó.
Và chuyện vẫn chưa hết...
 
6. Mới hơn một tháng sau vụ ghe cá bị đâm, cả làng lại nhốn nháo. Chuyện chưa từng có ở vùng. Lần này là đến từ biển. Biển giận rồi. Dân làng chài làm điều gì để biển nổi giận chăng?
Sáng sớm, Lam theo chị Hai theo ra biển. Chúa ơi! Nhìn đi chị ơi! Thê thảm quá! Gì thế kia? Bờ biển lô nhô, lổm nhỏm, ghồ ghề. Lam chạy đến gần rồi quỵ thụp. Chị Hai cũng thần người như không tin những gì trước mắt mình. Từng lớp, từng lớp cá trải kín cả bãi cát. Chị chạy dọc bờ biển. Một màu chết chóc thê lương. Vài người. Rồi nhiều người đổ xô. Rồi cả làng ào ra biển. Dân trên thị trấn, trên phố cũng hiếu kỳ ập đến. Cá. Tôm. Mực. Cua. Ghẹ. Chưa bao giờ nhiều thế. Từng lớp. Từng lớp. Nằm phơi trắng cả một vùng làng chài. Đến ngày thứ hai. Ngày thứ ba. Chồng chồng. Lớp lớp. Biển giận thế này thì làng chài sống sao đây? 
Một ngày. Nhiều ngày. Lam và mọi người rong ruổi cả mấy cây số dài. Cả một miền biển chết. Tang thương! Cả làng không thiết ăn uống. Đêm đến, những người đàn bà lẳng lặng làm chút mồi cho chồng, mang ra vài hũ rượu và kêu bọn nhỏ đi ngủ sớm. Những người đàn ông ngồi bên bãi cát trăn trở. Dưới trăng, cá chết trắng bạc. Cảnh chết chóc đã lan rộng khắp một vùng biển lớn. Sóng đặc sệt những xác cá tôm. Dạt trắng bờ, trắng biển. Trắng như những sợi tóc của ngư dân làng chài suốt bao đêm không ngủ. Bạc như những tiếng thở dài của ngư dân. Những giọt nước mắt cạn khô. Những ánh nhìn đờ đẫn. Biển đang giãy dụa từng ngày. Thần linh nổi giận chăng? Chưa từng có chuyện tôm cá chết trắng cả một vùng thế này... Những ghe đánh bắt chỏng chơ thiếu bạn. Không có tiếng sóng vỗ tỉ tê đập vào mạn tàu, mạn ghe thì ghe tàu cũng chỉ những mảnh ghỗ ghép vô tri... Những tấm lưới cuộn tròn xếp xó. Những vỉ mực bị bỏ quên trên cát. Những chiếc thuyền thúng ngửa mặt nhìn trời. Những người đàn ông làng chài đờ đẫn, bó gối nhìn nhau. Những ánh mắt nhớ biển. Nhớ tiếng sóng. Nhớ đại dương. Nhớ cảm giác giữa lồng lộng đất trời.  
Nhà anh chị Hai bắt đầu đói trước tiên. Năm đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn, giờ đong gạo cứ phải dè dặt. Dè dặt rồi cũng cạn. Tiền dự trữ mang ra tiêu xài. Mà nhà anh chị Hai đông người, chỉ chờ vào tiền đi biển của anh, nay ghe nằm nhà cả tháng trời thì không đói mới lạ. Lam mang gạo về cho lũ nhỏ, bắt gặp tiếng thở dài thõng thượt của chị Hai. Anh Hai nằm ngoài hiên rít thuốc liên tục rồi ho sù sụ. Dân đi biển nắng gió, sóng biển không sao, rỗi việc lâu ngày lại sinh bệnh. 
Người già bàn nhau. Ráng tuần nữa. Qua lễ hội Cầu Ngư. Xin Đức Ngư Ông thương tình mà cứu vớt làng chài thoát khỏi đận này.
Hương khói nghi ngút. Hoa, quả tươi tắn. Đói mấy thì mâm lễ cũng phải chu toàn. Bài vị thần Ngư Ông được thành kính đặt trên kiệu sơn son thiếp vàng do những trai tân khỏe mạnh rước lên thuyền. Mang theo cả những nỗi niềm, những lời khấn cầu của dân làng chài. Cầu cho mưa thuận, gió hòa, ngư dân ra khơi bám biển gặp điềm may, tôm cá đầy khoang. Đoàn rước kiệu tiến về Miếu Linh, quay về Đảo Ngọc, nơi linh thiêng dành cho những dịp cúng tế. Đức Ngư Ông hiển linh chứng giám dùm. Dân làng chài này xưa nay hiền lành, một lòng bám biển, mong nhờ được hưởng những đặc ân từ Mẹ Biển bao la.
Lam cũng hòa cùng hàng ngàn người tham dự. Những lời khấn cầu như dài thêm. Nhang khói dạt về biển. Nghe chăng biển ơi?
 
7. Lam rủ chị Hai đi dạo biển. Hai chị em đi hết bãi trước, qua ngôi mộ gió, vòng xuống bãi sau. 
Những người đàn ông làng chài đang ngồi với nhau. Chai rượu đã cạn quá nửa. Dân biển, không ra khơi vài trăng là thấy trống hơ trống hoác. Nghe giọng anh Hai chắc nịch. Vùng này không bán cá tôm được thì đi biển xa, đánh đâu ghé bán đó. Trăng này sẽ đi biển. Cứ đi, xem tình hình thế nào, ở nhà lâu quá rồi. Thà rong ruổi hết cách mà vẫn đói thì tính sau. Đứa nào bỏ ghe không đi, thì nói để còn tìm bạn khác. Phải thử thôi!
Lam và chị Hai tiếp tục rong ruổi về cuối bãi.
Bên ghành đá, những đứa trẻ con làng chài đang cười đùa tíu tít như chưa hề biết cái đói đang hiện diện. Đưa tắm biển. Đứa nghịch cát. Một đám xoắn xuýt nắm lấy nhau xoay tròn hát khúc đồng dao:
...
Già rụng hết răng là con cá Móm
Đi bộ lóm khóm là con cá Bò
Ăn chẳng biết no là con cá Nóc
Có gai trên óc là con cá Ngạnh
Có hai cái cánh là con cá Chuồn
Rủ trai vào buồng là con cá Ngộ
Nghe lời trai dỗ mang gói sang sông
Bỏ mẹ theo chồng là con Bạc Má
Biển thời lắm cá sông thời lắm tôm
...
Lam lẩm bẩm nhại theo: 
Biển thời lắm cá sông thời lắm tôm... 
Những người đàn ông lại ra khơi. Lần này, chắc ghe đi cả tháng. Nhưng nơi xa xôi đó là cuộc sống, là hi vọng. Ngư dân không ra khơi bám biển chẳng lẽ để ghe tàu chỏng chơ trên bãi?
Thì đi! Mơ về những ngày giữa lồng lộng đất trời khoáng đạt. Mơ về những đêm sóng vỗ mạn tàu. Ăm ắp cá chảy vào khoang. Những người đàn bà mơ về những tíu tít, rộn rã mỗi khi tàu cập bến. Mơ về nụ cười rạng rỡ ánh lên trên mắt chồng mình nhìn vợ, nhìn con. Mơ về cánh tay săn chắc gối đầu để biết rằng đang thật gần nhau, như chẳng sóng gió nào cách biệt.
Lam lại gõ. Cảm xúc trong Lam mãnh liệt hơn bao giờ hết. Trên quê Thụy. Ở bãi biển mà Thụy của cô yêu nhất. Lam thấy Thụy như đang rất gần mình. 
Tổng biên tập miệt mài, say mê những phóng sự Lam gửi về. Tập san tiếp tục mở chuyên mục Phóng sự dài kỳ Nước Mắt Biển thu hút bạn đọc. Cuốn tiểu thuyết thứ hai của Lam Những Người Con Của Biển cũng đã được vài chương. Có thể số phận của nó sẽ không suôn sẻ như đứa con tinh thần đầu tiên. Nhưng với Lam - viết - vì xúc cảm thôi thúc - chứ không chỉ từ những cổ xúy của thời đại, hay sự cho phép của nhà xuất bản. Trang viết - phải là cuộc sống và những chân thật nhất nó mang lại.
Trại sáng tác Đà Nẵng, tháng 6.2016

Người viết : Theo Tạp chí Người làm báo Bình Định


Viết đánh giá



 Ẩn email của tôi
Bộ gõ : Off Telex VNI
Mã bảo vệ :  
 

Giới hạn tin theo ngày :   từ   đến

HỖ TRỢ TRỰC TUYẾN

HOTLINE :
(056) 3815348

Lãnh đạo tỉnh thăm các cơ quan báo chí nhân Kỷ niệm 92 năm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam


Bình Định điện tử đưa tin về Lễ Kỷ niệm 92 năm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam


Lễ Kỷ niệm 92 năm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam


Video khác :