Chuyện thường ngày ở văn phòng đại diện

Thứ ba, 03/07/2018, 07:45 GMT+7

Văn phòng đại diện của một tờ báo tại một địa phương cũng như một tòa soạn thu nhỏ. Hàng ngày, ngoài công việc chuyên môn, các cán bộ nhân viên ở đây phải tiếp nhận và xử lý 1001 việc linh tinh không tên tuổi khác.
 
“Cho tui xin lại cái đơn”
Đầu giờ buổi sáng, vừa mở cửa văn phòng thì một cụ ông bước vào với vẻ mặt nghiêm trọng: “Mấy cô chú cho tui xin lại cái đơn khiếu nại gửi đã 3 năm trước. Chờ hoài không thấy báo đăng, giờ tui đòi lại, dẫy héng!”. 
Mấy anh chị em trong văn phòng nhìn nhau tái mặt, đã 3 năm trôi qua, vụ việc của ông cụ chỉ là một mâu thuẫn nhỏ trong cuộc sống hàng ngày nên người tiếp nhận đơn thư chủ quan, không lưu giữ cẩn thận; giờ không biết cái đơn ấy nó lưu lạc phương nào, nên phải đành rối rít xin lỗi ông cụ, mong ông thông cảm. Nghe vậy, ông cụ gật gù ờ thì tui thông cảm. Nhưng sau đó cứ dăm bữa nửa tháng, ông lại tới văn phòng đòi lại cái đơn khiếu nại kia.
Vụ ông cụ này chưa xong lại tới một ông khác. 28 Tết, khi văn phòng chuẩn bị đóng cửa thì một ông to béo bước vào nói rằng, mấy năm trước có gửi một cái đơn cho báo nhờ can thiệp việc riêng tư của ông ta, nhưng chờ mãi đến nay không thấy báo đăng, vậy cho ổng xin lại cái đơn, nếu không trả, ổng “vận công” chết ngay tại văn phòng.
Thiệt tình, hàng ngày nhận hàng chục đơn thư của bạn đọc, cái nào nóng thì xử lý ngay, cái nào nguội thì xử lý sau, còn với những vụ linh tinh lang tang thì văn phòng cử người trực tiếp ngồi nói chuyện với bạn đọc để họ giải tỏa. Với vụ của ông to béo, cơ quan chức năng đã trả lời là ổng khiếu nại sai nên chúng tôi đã cất lá đơn trong hồ sơ lưu. Nghe ổng dọa đòi chết, anh em trong văn phòng lật đật lục tung hồ sơ lưu, may là vẫn còn lá đơn của ổng để trả lại. Hú vía! 
 
Những cú điện thoại bất ngờ
Cuối ngày, điện thoại reng reng, số lạ, tôi vừa alô thì bên kia giọng một phụ nữ cất lên: “Anh Giáp hé anh Giáp! Em Hậu nè!”.
Thì ra là một nhân vật có hoàn cảnh khó khăn mà Báo Thanh Niên đã lên tiếng để kêu gọi sự giúp đỡ của bạn đọc. Tôi chưa kịp hỏi có chuyện gì, thì chị ta đã sụt sùi: “Kẻ trộm vừa bắt mất con chó của em rồi anh ơi”.
Một buổi chiều khác, điện thoại lại reng reng reng. 
- A lô! Báo Thanh Niên đó héng?
- Dạ, Báo Thanh Niên xin nghe!
- Mấy anh nhà báo tới ngay nhà tui, thằng em chồng tui nó đang oánh tui - một giọng nữ bức xúc vang lên. 
Nghe vậy, người trực điện thoại liền hỏi chị ta ở đâu, hướng dẫn chị ta gọi ngay cho công an phường để can thiệp kịp thời. Chị kia không chịu, bảo rằng: 
- Tui phái (khoái) gọi cho nhà báo tới diết (viết) bài, chứ gọi cho công an phường thì làm cái gì! 
 
Các cộng tác viên vui tính
Cộng tác viên là lực lượng không thể thiếu đối với bất cứ tờ báo nào. Bên cạnh các cộng tác viên thường xuyên, thỉnh thoảng lại có một vài người đột xuất cộng tác vì theo họ, đó là những gì tâm đắc nhất, họ rút ruột viết ra và đề nghị báo phải… đăng ngay kẻo “nguội”.
Một ngày cuối tuần, một cụ già trên 70 tuổi đến gõ cửa văn phòng đại diện của báo, nói tui vừa làm được một bài thơ rất hay, đem đến quý báo để cậy đăng. Rồi cụ đọc một tràng, vè không ra vè, thơ không ra thơ, đại ý khuyên người cao tuổi nên sống khỏe, sống vui. Đọc xong, ông cụ cười rộ hỏi có hay không. Tôi chỉ biết gãi đầu, cười hì hì phụ họa. Nghe thì vui tai thiệt, còn để in lên báo thì hơi khó, nên tôi khuyên cụ rằng báo của chúng cháu chỉ dành cho những người trẻ tuổi, không phù hợp với nội dung bài thơ, cụ nên gửi tạp chí văn nghệ nào đó hoặc một tờ báo “già già” nào đó. Nghe vậy, cụ cười cười rồi cuộn bài thơ bỏ vào túi, ra về không một lời từ giã.
Vào một hôm khác có một cụ ông khác cũng cầm thơ đến để nhờ cậy đăng. Cụ nói, bài thơ này tui mới tức cảnh sinh tình viết ra, bội phần cảm khái, phải đem đến nhờ báo đăng ngay kẻo nguội mất cảm xúc. Rồi như đinh đóng cột, cụ cười há há, dặn: Ngày mai báo đăng, nhớ gửi báo biếu cho tui nghen! Cái gọi là thơ của ông cụ, nội dung chê nhà hàng xóm ăn ở kém đạo đức, tôi đọc mãi mà chả hiểu nó là thơ hay vè. 
Một hôm, công việc đang rối mù thì một bác sồn sồn bước vào. Sau vài câu chào hỏi, bác ấy rút xoẹt ra một xấp giấy A4 in chi chít những chữ là chữ, nói: “Đây là một bài báo tui mới viết xong, chỉ có 5.000 chữ thôi hà, là tui đã chắt lọc những gì tinh túy nhất. Hàm nghĩa phong phú, ý vị vô cùng. Tui tâm đắc từng câu từng chữ từng ý, không muốn bỏ một chữ nào.” 
Nghe vậy, tôi đề nghị cho đọc bản thảo. Thì ra là nỗi ấm ức của một người phải về hưu trước tuổi. Cuối bản thảo, bác ấy còn ghi chú: “Đề nghị tòa soạn sử dụng. Tôi sẽ gửi thêm vài bài nữa.” Đọc xong, tôi khuyên bác ấy nên gửi cho một báo mạng nào đó, vì chỉ báo mạng với dung lượng không hạn chế mới có thể giải tỏa được nỗi bức xúc 5.000 chữ tinh túy của bác ta.
Ấn tượng nhất là một anh cộng tác viên làm ở một đài truyền thanh. Mùng 1 Tết, ảnh nhắn tin cho tôi, nội dung như vầy: “Chúc mừng năm mới và gửi anh một xác chết không đầu”. Thì ra vào sáng mùng 1 Tết, người dân phát hiện một xác chết không đầu trôi dạt trên biển, anh ta làm ngay cái tin và gửi cộng tác.
 
Và nhiều chuyện khác nữa
Ngoài những chuyện như đã kể trên, còn nhiều chuyện không tên không tuổi khác. Nhất là chuyện ngày nào cũng có người mang đơn đến khiếu nại tố cáo, nhờ báo can thiệp, khi thì mâu thuẫn trong cuộc sống hàng ngày chẳng biết kêu ai, cứ tới “nhà báo” để giải tỏa ấm ức; khi thì tranh chấp nhỏ nhưng không có cơ quan nào giải quyết, lại yêu cầu “nhà báo” lên tiếng giúp. 
Đó là chưa kể đến những đợt hoạt động xã hội như tư vấn mùa thi, xây nhà tình nghĩa, cứu trợ đồng bào bị lũ lụt… Những ngày đó, do quân số ít, nên từ cán bộ đến nhân viên của văn phòng cứ vắt chân lên cổ mà chạy như… chạy giặc.                       
Huỳnh Thúc Giáp
 

Người viết : admin


Copyright © 2010 Hội nhà báo Việt Nam tỉnh Bình Định